Rất lâu kể từ lần ngủ lại trên núi Tà Năng dưới đêm trời đầy sao, mình có thêm chuyến cắm trại và chiếc võng đầu tiên tự mắc cùng Hoà Mình. Học lại từ đầu những nút thắt và kỹ năng đi rừng cơ bản, háo hức như tụi trẻ vào hè.
Nhắc về Hoà Mình, khi lần đầu Hoàng mở lời về câu lạc bộ, mình chỉ rén “chị làm gì cũng chậm” và nghe đầu kia đáp lại “dạ nhất trí, tụi em ra thiên nhiên mà vội là hỏng hết á”. Nghe đến đây thì biết là chơi được cùng, dù chỉ làm chân ké cho vui. Đã sang năm thứ hai, từ những buổi chiếu phim khoa học, làm sketchwalk, mắc võng cuối tuần tới những chuyến xa xa, lên núi vào rừng, mỗi lần tụi mình lại hé và học từ nhau một chút.
Lần này Hoà Mình đi cùng Cánh Vảy, câu lạc bộ về các loại Ngài và Bướm. Nhìn Hạo – em nhỏ nhất đoàn, tay cầm vợt mắt sáng nhong nhanh, vừa bắt vừa kể về tập tính các loài bướm, trong một hai cú đập cánh là biết loại bướm gì, giống cái hay đực, còn nguyên hay đã nát, mà cả lũ chỉ còn biết … vui theo.
Loài bướm rực rỡ làm vậy mà vòng đời chỉ 5-7 ngày. Mình thì còn muốn sống tận 50-70 năm, mỗi mùa được qua đi trong bình thường, nhặt nhạnh những ồ à nho nhỏ, đã là may mắn lắm rồi phải không.












Không gì bằng được vẽ giữa rừng, trong nắng mới lên, nghe tiếng nước đun sôi để đợi ké một tách trà hay bát mì tôm úp.
Rừng Lê Minh Xuân
Hòa Mình x Cánh Vảy
Ghi lại ngày 21 & 22/3/2026
Ảnh của Hoà & Hải
