Gặp một cuốn sách, bài thơ, câu nói – vào đúng thời điểm – đều là duyên.
Nếu may mắn, ta sẽ như gặp được tri kỉ, thấu lòng mình chỉ bằng vài từ đứng cạnh nhau.
Ngày càng thích lối viết trực diện, không màu, từ ngữ dung dị mà tự toả sáng.
Và phải lòng những bài thơ chẳng vần điệu, chỉ còn nhịp điệu cứ thế dẫn đi.
“Chúng ta ăn một quả dưa vàng
Vào lúc bốn giờ chiều, mùa hạ nắng”
(Quả dưa vàng – Lưu Quang Vũ)
“Nhà chỉ mấy thước vuông, sách vở xếp cạnh nồi
Nếu nằm mơ, em quờ tay là chạm vào thùng gạo
Ô tường nhỏ treo tranh và phơi áo
Ta chỉ có mấy thước vuông cho hạnh phúc của mình”
(Nhà chật – Lưu Quang Vũ)
“Người sẽ đến trong đời không báo trước
Khi lòng ta không còn đợi nữa rồi”
(Nguyễn Thiên Ngân)
“vị là một khoảng lặng từ xa xôi
vào đúng thời điểm khi tôi nhấp môi
cố níu giữ nó trong khi biết
rằng tôi sẽ quên nó trong hơi thở kế tiếp”
(Uống trà trong những giờ nhỏ – W. S. Merwin – Nguyễn Huy Hoàng dịch)
“Bất cứ ai rời bỏ tình yêu,
bước khỏi thuyền, lên mặt nước,
đều học được cái họ chưa biết
hoặc muốn biết.”
(“Bất cứ ai rời bỏ tình yêu” – Sharon Olds – Nguyễn Huy Hoàng dịch)
Có những khoảnh khắc đòi được lấp đầy.
Như là, bảo ai đó rằng ta yêu họ.
Hay là cho tất cả tiền đi, cho hết.
Trái tim bạn đang đập, đúng chứ?
Bạn không bị xiềng xích, phải không?
Chẳng có gì bi thảm hơn thận trọng
khi nóng lòng có thể cứu một cuộc đời,
thậm chí, có khi, cuộc đời của chính bạn.
(” Những khoảnh khắc” – Mary Oliver – Nguyễn Huy Hoàng dịch)
p/s. Bạn có thể tìm đọc thêm trên trang của dịch giả và nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng hoanghannom.com Một nơi chốn mình rất yêu mến.


2 replies on “duyên”
Cảm ơn Nha Đam. Cho phép mình chia sẻ tấm ảnh cuối nhé.
Bạn cứ giữ nó nhé, cảm ơn những bài thơ :)