Salad là một món ăn tự do. Tươi mát và trong lành. Vị ngon nằm ở chính bản thân mỗi nguyên liệu và sự thích thú của vị giác khi chúng kết hợp ngẫu hứng với nhau.
Trong cuốn “Lưỡi” của Jo Kyung Ran, có một đoạn viết về salad cà rốt:
“Tôi nuốt nước bọt, nghĩ đến vị tươi mát của cà rốt mùa đông và củ cải giòn rôm rốp. Có những người thích ăn bất cứ thức gì mểm dẻo, hoặc các món vỡ bung trong miệng khi cắn ngập xuống. Một số người thích cảm giác nước thịt rịn từ từ vào kẽ răng, những người khác nữa thì thích nhai rau sống. Tôi thuộc loại thứ ba. Hễ nghĩ đến món salad cà rốt – cà rốt tươi vừa nhổ khỏi đất vẫn còn rung rinh túm lá xanh, đem thái mỏng ra, tưới lên đó dầu ô liu, tỏi giã nát, nước cốt chanh, muối, hạt tiêu xay, cho vào tủ lạnh khoảng bốn tiếng, sau đó rắc mùi tây ngắt nhỏ lên rồi trộn đều – là tôi cảm thấy nước miếng bắt đầu dâng đầy trong miệng”
Thật kì cục là vì đọc những dòng này mà mình đã không còn khó chịu với vị hăng hăng ấy như trước nữa. Mình nhấm nháp nó như thứ riêng có của cà rốt. Khẩu vị quả thật cũng từ suy nghĩ mà thay đổi theo :)
