3 ngày ở Cô Tô vậy là hết rồi. Những ngày, nằm dài trong căn nhà gỗ, nhìn qua ô cửa là thấy ngay lớp lớp sắc xanh bên cạnh. Nhạc underground mix hoàn hảo với nhịp sóng lêu hêu. Khoảnh khắc ấy, biết mình vẫn hạnh phúc là tốt rồi đúng không. Hẳn là cuộc đời có lý lẽ của riêng nó để có mình bây giờ, ở đây, cùng những người bạn. Không hẳn là tri kỉ, nhưng thấy thật thoải mái khi ở bên, đủ lâu để hoà nhịp tung hứng trên bờ dưới nước, đủ tin để nói về những tự ti (ngớ ngẩn) và nỗi buồn bên trong mỗi người, mặc cho mặt thì vẫn diễn rất sâu, miệng cười hớn hở. Lúc băng băng chở nhau đi xuyên qua những con đường xì xào cây cối hay ngồi ôm gối trên bãi biển đến khuya, mình nghĩ sau này các cụ sẽ ngồi ôn lại, chắc khoái lắm.
p.s/ cứ đi là lại thấy nước mình hãy còn đẹp lắm. Mong nơi này giữ được êm đềm như thế, chỉ cần người làm và người đi để tâm, mỗi bên chút một là được rồi.











